top of page

Tuổi 18 là cột mốc rất đáng nhớ, cũng rất đáng tự hào.

Đây chắc là một bài viết rất dài. Hy vọng các em sẽ thấy nó có ích. Đây không phải là một bài viết học thuật như chia sẻ tips thi đại học hay chọn ngành. Chỉ là một bài viết động viên các em dũng cảm theo đuổi thứ mà mình thích và tự tin vào bản thân mình.


Chị là một đứa nhạy cảm và rất tự ti. Khoảng thời gian đi học với chị mà nói là những tháng ngày chị cố gắng làm tròn trách nhiệm một học sinh gương mẫu và một đứa con ngoan. Chị luôn cố gắng làm hài lòng người lớn. Dĩ nhiên nó tính cả việc chị cần đạt những thành tích này kia, điểm số của chị phải thế nào, chị phải chăm chỉ ra sao.


Nó rất áp lực. Nhiều lúc chị chỉ muốn từ bỏ và khóc thật to vì chị rất sợ. Chị sợ nếu như chị làm mọi người thất vọng thì sao. Chị trong mắt mọi người sẽ tệ như thế nào?


Nhưng mà các em biết không, chị chưa từng hỏi bản thân rằng chị có thất vọng về chính mình không? Sau cả một quãng thời gian chăm chỉ như vậy, chị có thấy mình tệ không? Chị ít khi hỏi mình cảm thấy thế nào. Vì từ lâu rồi chẳng có ai hỏi chị như vậy. Chẳng có ai hỏi chị thích không, có muốn làm điều đó không? Chị cũng ít khi được dạy về kỹ năng đối mặt với thất bại. Mọi người thường hay nghĩ thất bại là bỏ đi, thất bại là mất hy vọng. Vậy nên mỗi lần chị làm sai chuyện gì, chị đều cảm thấy bản thân mình rất tệ. Chị trách chính mình tại sao không nghĩ tới chuyện này sớm hơn, tại sao không cố thêm chút nữa.


Nguồn ảnh: Phim Điều tuyệt vời nhất của chúng ta


Nhưng mà ở thời điểm thất bại đó phụ thuộc vào rất nhiều thứ. Ví dụ như vào tình trạng tâm lý, sức khoẻ thể chất, kinh nghiệm ở độ tuổi nhất định và kỹ năng được dạy,… Có rất nhiều yếu tố để dẫn tới sự thất bại. Nhưng chúng ta không nên đổ lỗi cho bất kỳ lý do nào vì nó gần như là một chuỗi sự việc liên tiếp với nhau. Chúng ta nhìn vào thất bại, học được điều gì ở nó rồi chúng ta sẽ dũng cảm đi tiếp.

Học đại học có khó không hả? Khó chứ. Học cái gì cũng khó. Nhưng đó là sự trải nghiệm. Em học ở trường chuyên cũng được, không chuyên cũng được, trường nghề cũng được. Hay là em gap year mấy năm để trải nghiệm cuộc sống cũng được. Miễn là em đừng tự ti về bản thân, đừng tự giới hạn môi trường phát triển của mình. Học trong nước hay ngoài nước đều là học. Ở đâu em cũng có cơ hội phát triển như nhau. Hãy nhớ là mỗi cánh cửa sẽ đưa em tới một thành công riêng. Đừng tự ti vì mình không được như người ta. Kết quả của họ chưa chắc đã áp dụng được với mình.


Đừng bận tâm quá nhiều về ngành học nào sau này sẽ cho em mức lương cao hay đưa em tới chức giám đốc. Em phải trải nghiệm trước đã rồi mới biết được mình giỏi cái gì, muốn học cái gì. Lương cao cũng rất tốt, giám đốc lại càng tốt hơn. Nhưng hãy làm điều đấy vì em muốn thế. Chứ không phải bố mẹ em muốn thế. Hãy đấu tranh cho sự tự do và cuộc sống mơ ước của mình. Vì chị biết không phải gia đình nào cũng ủng hộ con cái làm điều đó.


Đừng lo mọi thứ quá nhiều. Em mới chỉ 18, em mới còn rất trẻ. Những người em ngưỡng mộ thì hãy ngưỡng mộ thôi, không cần ép bản thân phải giống như họ. Có những cơ hội sẽ đến từ từ theo thời gian khi mà em thực sự cố gắng sống trọn vẹn nhất. Còn trẻ thì không có gì lắm ngoài thời gian em nhỉ? Hãy tận dụng khoảng thời gian đó để sống, chứ đừng tồn tại.


Chị không có gì để khoe với em về chị ở hiện tại. Nhưng chị đã từng giống em. Cũng lo lắng và sợ hãi như vậy. Chị cũng chỉ là một cô gái bình thường đang cố đấu tranh cho hạnh phúc của chính mình mà thôi. Nhưng chị không hối hận, chị cũng biết ơn lắm. Vì mỗi ngày chị đều đang sống.


Gửi tới em một cái ôm. Tuổi 18 là cột mốc rất đáng nhớ, cũng rất đáng tự hào.


Này, em cũng giỏi lắm đấy.

15 views0 comments

Recent Posts

See All

Định nghĩa thành công

Hôm rồi mình có cơ hội nói chuyện với một chị khách. Mình với chị ấy nói về thói quen làm việc của thế hệ cũ và thế hệ mới hiện tại. Mình kể với chị ấy về việc ông bà và ba mẹ mình đã chăm chỉ làm việ

Comments


bottom of page